Thứ Bảy, 11 tháng 4, 2015

LẨU CUA


LẨU CUA


CÁI VỤ NÀY TỪ TUẦN TRƯỚC NHA TẠI NHÀ EM NHUNG , JENNIFER BẬN QUÁ NÊN KHÔNG THỂ POST ĐƯỢC

Hế lô các bạn
! Các bạn là những tín đồ hải sản? Các bạn yêu thích sức mạnh của... Mr. càng cua? Hay các bạn đang thèm món lẩu cua mà khói lòng đang nghi ngút vì giá lẩu cua không rẻ tí nào. Xin mách với các bạn món lẩu cua kute tự biên tự diễn, v.


Đây là bài viết chia sẻ kinh nghiệm của cá nhân, tùy vào sở thích và sáng tạo của mỗi người mà có cách chế biến khác nhau. Các bạn có thể áp dụng hoặc linh hoạt thay đổi phù hợp với khẩu vị của mình nhé.

*Nguyên liệu (cho 3 người ăn)
·         Dừa tươi: 2-3 trái
·         3 em cua chừng 600gr.
·         200gr giò sống
·         2 miếng đậu trắng cắt ngang và chiên vàng như trong hình
·         Hành, tỏi, ớt, xả băm nhuyễn
·         3 cây xả đập dập
·         Gia vị: dầu hào, bột canh, hạt nêm, nước mắm, rượu
·         8oog cà chua xắt múi cau, chừa lại 1 trái cắt hạt lựu để làm sốt.
·         Rau mùng tơi (thân xanh), rau muống (nếu thích).

*Chuẩn bị:
1.       Bước 1: Chọn cua loại ngon (các bạn tham khảo cách chọn cua ngon theo Google nhé). Còn mình thì có bí kíp là dọa người bán Bắt ổng chỉ cách lựa cua, lần sau tự lựa học có cớ mà ra bắt đền. Rửa sạch của và bỏ lên thớt, dùng dao bự…cua đầu trảm nó ra làm 2 . Dùng càng cua  kẹp nhẹ cho phần càng nứt ra.

2.       Bước 2: Giò sống quết với 1 xíu bột canh, hành tỏi băm, tiêu và dầu ăn, quyết đều tay. Dùng muỗng để ngắt thành từng viên có độ lớn tùy thích.  Cách này đảm bảo ra mọc tròn đều mà không phải đụng tay




3.       Gắn đậu chiên vào mọc như trong hình. Thực ra là mình hơi điệu khi nấu ăn một tí, kiểu như ăn 1 kèm 1, bạn nào không thích cũng có thể bỏ riêng.


*Chế biến:
Chuẩn bị sẵn 2 bếp . Nếu bạn chỉ có 1 bếp, vẫn có thể làm được, chỉ cần đổi bếp qua lại. Miễn sao có nồi lẩu nóng ở bước cuối cùng.
Bếp 1:
Nước dừa: Cho vào nồi đun sôi cùng với 1 ít gia vị, tỏi, hành nướng lên và vài cây xả đập dập.


Bếp 2:
Sơ chế cua: Phi thơm dầu ăn, tỏi băm hành và xả ớt, cho chừng ½ muỗng canh nước mắm, 1 muỗng café  bột canh + hạt nêm + 1 muỗng canh dầu hào + 1 trái cà chua xắt hạt lựu, đảo đều cho gia vị quyện vào nhau, sau đó bỏ cua vào đảo đều đến khi thấy vỏ cua đỏ à Lúc này gia vị sẽ thấm vào cua, ngon lắm!

Canh nồi nước dừa vừa sôi, vặn nhỏ lửa và trút cua vào.
Trong khi chờ nồi cua sôi lại, tranh thủ phi thơm hành tỏi với cà xua đã xắt múi cau.
Nước sôi, thả cà chua đã sơ chế vào nồi, nêm lại và cho mẻ vào. Nếm đến khi nào có vị chua ngọt là vừa rồi. Lưu ý không bỏ thêm đường nhé, vì nước dừa ngọt tự nhiên rồi.


Nhớ hớt bọt nhaaaaaaaaaaaa!

*Măm măm:


Dọn lẩu cua ra, lúc gần ăn mới thả vài lá chanh vào. Bạn sẽ thấy lẩu cua rất thơm nhưng không mất đi mùi cua.
Lầu cua ăn kèm với phở khô (ngoài Bắc gọi là bánh đa).
Rau mùng tơi ăn là hợp nhất, bạn cũng có thể thử ăn chung với mùng tơi (loại thân xanh) cũng rất ngon đấy nhé.

*Mách nhỏ:


Nước dừa giữ được vị ngọt cho cua, không làm mất mùi cua.
Mẻ (được nuôi bằng cơm nguội) làm cho lẩu có vị chua thanh nhẹ, nếu không có mẻ, bạn có thể thay bằng me chua.
Lá chanh làm lẩu cua có mùi thơm đặc trưng, cũng ko lo cua mất mùi đâu nhé!
Đảm bảo chua cay mặn ngọt hòa vị trong lẩu, làm đc hư vậy là lẩu ngon lắm lắm! yummy yummy!


Chúc cả nhà ngon miệng và đừng quên chia sẻ bí kíp nấu ăn ngon cho Jennifer với nha!

Thứ Ba, 7 tháng 4, 2015

RẼ NGANG


Cuộc sống, nhìn theo một cách phiến diện nhất, đôi lúc tôi thấy nó chẳng khác gì cái ngã tư đường với nhiều lối rẽ. Những lúc bản thân cảm thấy khó khăn, bấn loạn trong những mối quan tâm nhằng nhịt, tôi cũng chẳng khác gì một đứa trẻ đứng giữa những lối đi, nhìn quanh quẩn và thật khó để hướng cho mình nên và không nên rẽ lối nào.
Đã có lúc bản thân cảm thấy đang rơi vào mớ cảm xúc: Những cùng quẫn, rối lòng; những suy nghĩ, trông mong; những định hướng cho bản thân bị rơi vào bế tắc. Mọi thứ đứng yên một chỗ, bất định. Bạn có bao giờ như tôi không? Không biết các bạn cảm thấy thế nào, nhưng với tôi, cảm giác đó tựa như bản thân đang tận hưởng vị ngọt của viên kẹo thì tự nhiên vô ý làm nó trôi tuột xuống cổ, rồi mắc nghẹn ở đó. Không biết làm cách nào, phải lôi nó ra hay để nó tuột xuống hẳn, đành bất lực tận hưởng cái cảm giác nghèn nghẹn, đến là khó chịu.
Theo thời gian...
Khi mới chỉ là một đứa bé chập chững bước đi, bạn không cần phải đắn đo nghĩ gì vì lúc đó chỉ cần bạn chìa tay ra là đã có bố mẹ làm điểm tựa. Lớn hơn chút nữa, bạn bắt đầu bước vào con đường học thức, lúc ấy bố mẹ vẫn là người thay bạn quyết định sự lựa chọn, bạn chỉ cần nghe và phấn đấu cho những dẫn dắt mà bố mẹ đã hướng cho mình.
Đến khi trưởng thành hơn, khi đã ý thức được bản thân muốn gì và cần gì, lúc đó bạn chính là người được lựa chọn chứ không phải để bố mẹ chọn lựa thay mình. Nhưng hiện thực trần trụi lắm, đâu phải lúc nào mọi thứ cũng thuận theo ý bạn. Quy luật luôn hiện hữu, đi liền với thành công luôn có sự hiện diện của thất bại. Con đường đúng đắn chỉ dẫn cho bạn là rẽ phải nhưng vì bạn đã vô tình đánh mất cơ hội, sự bám víu, nên cuối cùng chỉ còn cách, một là dừng lại, hai là rẽ trái, một hướng đi vô định nào đó chọn bạn là người đồng hành. Nhắm mắt và cố gắng bước qua. Rồi tự hỏi: "Lối rẽ này liệu sẽ đi đến đâu?".
Nếu may mắn, bạn sẽ dần thích nghi với lối rẽ mới mẻ của mình và tìm được ở đó niềm hứng khởi. Nhưng sẽ thật không thoải mái, thậm chí là cảm thấy bức bối và đôi lần hối hận vì đã gắn nó vào cuộc đời mình. Muốn quay lại con đường cũ quả thực là điều khó khăn, và thứ duy nhất bạn cần có lúc này là sự cố gắng. Cố gắng để bước tiếp, cố gắng để vượt qua và cố gắng để đạt được. Hãy cứ tin rằng, cái gì được tạo nên từ chông gai hẳn là khó phai và sớm được ghi nhận hơn là những thứ có sẵn, đạt được mà chẳng mất sức, ít tốn công.
Đôi khi bạn sống không phải cho mình mà còn sống vì nhiều người. Và hơn hết, bạn phải biết rằng bạn chính là nơi mà gia đình đặt trọn niềm tin vào. Ai mà không muốn thấy ánh mắt đầy tự hào của bố mẹ khi nhìn mình và hãnh diện trước mọi người? Ai mà không chạnh lòng và sợ hãi khi nghĩ đến sự hy vọng biến thành nỗi thất vọng in hằn trên đôi môi của họ đang cố gượng cười trước bạn bè, người thân và xã hội?
Cuộc sống đôi khi thật buồn cười, được cái này thì lại mất cái kia. Nhưng phải có như thế bạn mới trân quý những trải nghiệm, những cái gì khan hiếm, khi có được nó trong tay thì bạn mới thấy nó quý giá đến nhường nào. Vì thời gian không bao giờ đợi ai, nên hãy nghĩ đến tương lai mà chạy đua với nó. Tuyệt đối không được từ bỏ, vì còn cơ hội là còn cố gắng được đến cùng...
Trên dòng đời, bạn đánh rơi nhiều thứ thì giờ là lúc thử thách bản thân, không đòi hỏi sự hoàn hảo nhưng ít nhiều cũng vớt vát được điều gì đó cho bản thân, để về sau, khi ngoảnh đầu nhìn lại sẽ không ai phải hối tiếc vì những gì mình đã bỏ qua.
Tương lai dù có xa, cơ hội vẫn còn thì tức là thành công vẫn đợi, vậy thôi!

Thứ Tư, 1 tháng 4, 2015

CUỘC ĐỜI LÀ SỰ THAY ĐỔI


Khi tôi giới thiệu cuốn sách "Cuộc sống thay đổi khi chúng ta thay đổi" của tác giả Andrew Mathews trên trang Đọc sách của mạng xã hội Facebook, ngay lập tức tôi nhận được một vài phản hồi. Đa số các bạn đều nói rằng cuốn sách này rất hay nhưng lý thuyết quá, để... thay đổi được không dễ chút nào.

Tôi đã bất ngờ và tự hỏi nếu những điều đó dễ làm thì có lẽ Andrew Mathews đã không phải cất công viết ra một cuốn sách như thế. Đọc sách cũng chẳng khác gì những kiến thức bạn học ở trường, tất cả đều là lý thuyết, mà con người ta thì vốn dĩ luôn lý thuyết trước rồi mới thực hành. Bởi khi đã hiểu lý thuyết rồi, bạn có quyền lựa chọn: thực hành hay không thực hành, điều đó phụ thuộc vào sự quyết tâm của mỗi người.


Có nhiều người từng bảo tôi rằng những người viết giỏi thường lý thuyết nhiều. Tôi thì không nghĩ vậy. Không phải vì tôi là người "thừa chữ" nên phải biện minh cho mình, mà bởi vì ai trong chúng ta, từ những người bình thường cho đến những người tài giỏi thì vẫn cũng chỉ nói nhiều hơn làm. Ngay cả bản thân tôi cũng vậy thôi, tôi viết nhiều, nói nhiều nhưng những gì tôi làm được thì chưa nhiều như những gì tôi viết.


Tôi không bắt lý trí phải thực hiện ngay lập tức những điều tôi nghĩ vì tôi cho rằng chỉ cần bản thân nhận ra được sự thay đổi đó ở trong mình, rồi bước từng bước thật nhẹ để đi về phía trước, đó đã là một thành công ban đầu rồi.


Tôi đã đọc được hai câu thơ rất hay trong một lần tình cờ thăm blog của chị - nhà văn Nguyễn Thu Phương rằng:
Em đã sống như chính là em không thể khác


Dù có khi em chẳng giống hôm qua
Rõ ràng tôi nhận ra được một điều rằng cái "như chính là em không thể khác" đó đồng nghĩa với việc trái tim ấy, con người ấy vẫn vẹn nguyên những yêu thương, những đong đầy, những khát khao sống và yêu, nhưng ở một khía cạnh nào đó lại có một sự thay đổi vì "dù có khi em chẳng giống hôm qua".


Tôi chưa bao giờ nghĩ rằng những gì tôi viết ra là để dạy đời với bạn đọc, tôi chỉ mong ai đó đọc những dòng viết của tôi xong có thể hiểu được cái thông điệp ngầm muốn chia sẻ của tôi.


Nhìn lại một chặng đường, một tình yêu đã đi qua tôi thấy mình đã thay đổi rất nhiều. Từ một cô gái bi quan, tối ngày sống trong sự sợ hãi, từng cảnh giác trước rất nhiều người, từng nhiều đêm bó gối nhìn ra khoảng mênh mông và hỏi: "Ngày mai sẽ thế nào?", từng nghĩ rằng mình là kẻ bất hạnh nhất thế gian này và từng có những khoảnh khắc buông trôi cuộc đời mình... nhưng sau bao nhiêu đớn đau, sau bao nhiêu giọt nước mắt chảy ngược và xuôi, tôi đã hiểu rằng chỉ có tôi mới có thể cứu cánh được cuộc đời mình mà thôi. 


Những người thân yêu của tôi, dẫu có ở bên tôi từng giây, từng phút thì mãi cũng chỉ là một điểm tựa. Mỗi con người là một thực thể, họ tồn tại và tự đứng dậy, tự bước đi bằng chính đôi chân của mình, không ai vịn mãi vào người khác để có thể sống đời còn lại được...
Tôi nói đến sự thay đổi ở đây, điều đó không có nghĩa là bạn phải thay đổi những điều lớn lao và vĩ đại , điều đó khó lắm bạn ạ. Sao bạn không thử thay đổi mình từ những điều nhỏ nhất? Làm những điều mà từ trước đến nay bạn chưa bao giờ làm?


Cuộc sống không đơn giản, tôi biết điều đó. Nhưng tôi cũng biết rất nhiều người trong chúng ta đang tự phức tạp hóa cuộc sống của mình. Có nhiều người dám làm và dám chịu, nhưng cũng có những người dám làm nhưng không dám chịu. Tôi từng nhận được rất nhiều email của bạn bè, kể cả những người mà tôi không hề quen biết, kể cho tôi nghe cuộc sống và những trăn trở của họ, xin tôi một lời khuyên dù tôi chỉ là một người hoàn toàn xa lạ. 


Thực tình thì tôi cũng chẳng biết nhiều về cuộc đời đâu, thế nên tôi cũng chỉ dám nói những điều tôi nghĩ. Có nhiều bạn sau đó gửi email cảm ơn tôi, họ nói đọc những gì tôi viết xong, họ thấy mình như đã tự tin hơn rất nhiều. 


Nhưng tôi biết, giây phút tự tin ấy cũng chỉ là khoảnh khắc lúc họ vừa đọc xong thư tôi, rồi sau đó thì sao? Tôi không dám chắc họ sẽ giữ được sự tự tin đó, nhưng tôi tin họ đã bắt đầu tập thay đổi, thay đổi bản thân từ những điều nhỏ nhất, những điều mà có thể những người xung quanh chẳng nhận ra...


Nếu bạn hỏi sự thay đổi nào là bước ngoặt trong cuộc đời tôi, có lẽ tôi sẽ nói đó là sự thay đổi trong tâm hồn, đó là khi tôi nhận ra rằng mình cần phải lạc quan hơn. Người bạn cũ của tôi một lần đã nói: "Nếu em buồn, em có thể khóc, nhưng ngày mai khi thức dậy, em hãy mỉm cười, em sẽ thấy cuộc sống đáng yêu hơn và có những suy nghĩ tích cực hơn". 


Để làm được điều đó không đơn giản, nhưng nếu nó đơn giản thì cuộc sống đã chẳng có những sắc màu. Mỗi người có một cuộc sống, người ta có thể đổ lỗi cho số phận nhưng lại quên đi một điều rằng nhiều khi sự việc đó xảy ra là do họ không thay đổi. Cái khó thay đổi nhất ở con người đó là sự thay đổi!


Tôi nhớ mãi câu nói của nhà văn người Pháp Marc Levy: "Hãy thay đổi những gì có thể thay đổi, chấp nhận những gì không thể sửa chữa và đủ khôn ngoan để nhận thức được sự khác biệt" và tôi chợt nhận ra rằng hình như so với ngày hôm qua, tôi đã thay đổi, đó là sáng nay khi thức giấc, tôi không còn nằm ôm gối và đắm chìm trong những bài tình ca của Trịnh, mà đã bật dậy, vươn vai, nói khẽ: "Hôm nay sẽ là một ngày ấm áp với thật nhiều yêu thương!".



Thứ Ba, 31 tháng 3, 2015

GÁI TỐT - KHÔNG NGOAN??


Mọi người bảo tôi là một cô gái tốt.
Vâng, tôi sẵn sàng nhận. Nhận vui vẻ. Nhận nhiệt tình.

Không hiểu tại sao nhiều bạn gái lại hay ngượng ngùng xấu hổ với quanh co chối phăng khi người khác khen bạn xinh, bạn sexy quyến rũ, bạn hiền lành tốt bụng... nhỉ? Trừ trường hợp khen đểu, còn không thì why so serious? Chúng ta đẹp và tài năng, nên chúng ta có quyền cười tươi thậm chí là vênh mặt tự hào vì cái sự ấy. Giống như chuyện ở trên. Tôi là gái tốt, nên tôi chẳng chối. Ai bảo tôi mặt dầy, không khiêm tốn hay không hội tụ được hàng tá những phẩm chất đức tính của người con gái nết na khác thế kia mà vẫn nhận xằng thì tôi cũng đành cười thôi. Vì tôi tốt, chứ tôi đã bao giờ nói tôi là gái ngoan, gái đảm, gái nết na đâu. Bạn thắc mắc gì mặc bạn chứ :)).


Hình như đến thời buổi này vẫn có nhiều bạn đang nhầm lẫn giữa 2 khái niệm "gái tốt" và " gái ngoan"? Này này, đấy là 2 phạm trù hoàn toàn khác nhau đấy nhé. Gái ngoan thì đích thị tốt, nhưng gái tốt chưa hẳn đã ngoan đâu.


Gái tốt nói riêng, và người tốt nói chung, là kiểu gái mà cả đời sẽ không làm chuyện gì quá nghiêm trọng ảnh hưởng xấu đến người khác. Thế nên dừng thắc mắc những khi gái hành động không "chuẩn mực" theo lý tưởng vĩ đại nào đó, vì chuyện xấu xa đến mấy, chỉ cần không gây hại mọi người thì chẳng ai có quyền cấm cản gái cả. Kiểu như thỉnh thoảng tiêu xài hoang phí tiền kiếm được vào những bộ cánh đắt tiền, xem porn hay sex trước hôn nhân là chuyện nhỏ... Tất tần tật những điều ấy, đều không làm người khác (đương nhiên trừ những bà hàng xóm cổ hủ hay đưa chuyện quanh nhà gái) phải chịu bất kỳ tổn thất nào và mặc nhiên vì thế chẳng ai rỗi hơi đâu đánh giá gái này nọ. Nên là, gái hẳn nhiên vẫn quá tốt.


Chính ra tôi thấy gái ngoan thiệt thòi hơn gái tốt rất nhiều. Vì theo một khía cạnh nào đó, đơn giản vì gái "được" bao bọc quá nhiều mà thành ngoan, môi trường xung quanh gái ngoan - cả về hoàn cảnh và tâm lý, đều quá hạn hẹp để gái có thể vươn mình ra những vùng đất mới mẻ lạ lẫm hơn (còn nếu bạn nghĩ rằng ngồi một chỗ thoải mái hơn thì chúc mừng, bạn đích thị là gái cực ngoan đấy!). Càng lớn, tôi càng nhận thấy sự khác biệt ấy tác động rõ rệt đến tâm lý của gái đến thế nào, phần lớn nhờ bước chân vào môi trường Đại học - nơi giúp tôi được tiếp xúc với nhiều gái ngoan hơn cả.


Đó là những cô bạn 18 năm trời chỉ biết chúi đầu vào học với một mục tiêu cao cả duy nhất - đậu trường Đại học tốt, có danh tiếng.
Là không biết đến bất cứ cộng đồng nào khác ngoài gia đình và lớp học.
Không giao lưu, không blog, chẳng mạng xã hội, thậm chí điện thoại di động cũng từng là niềm mơ ước. 


 Chính sự tiếp xúc quá ít ỏi với thế giới ngoài sách vở khiến kiến thức xã hội của gái ngoan thực sự đáng buồn, nên chẳng có gì ngạc nhiên khi cuộc nói chuyện với gái thường diễn biến theo chiều hướng... nhàn nhạt, và trầm lắng.

Đương nhiên sông có khúc này khúc kia, nên gái sẽ có người này người khác. Gái ngoan cũng có nhiều người thú vị, mà gái tốt chưa hẳn đã hay. Nhưng ít nhất, gái tốt-không-ngoan sẽ không bị trói buộc bởi quá nhiều những lễ nghi, quy tắc và nỗi sợ hãi miệng lưỡi thiên hạ nhiều như gái ngoan thực sự. Bởi đúng như cái tên - gái tốt với mọi người 1 thì tốt với mình phải 10, gái sẵn sàng làm những điều điên rồ khiến mình thấy thoải mái và chỉ cần không làm người khác khó chịu là ok, chắc chắn đó là điều khiến nhiều gái ngoan phải thầm ghen tị rồi. 


Theo tôi thấy thì, gái tốt - là thành phần "khó yêu" nhất.
Không phải vì gái quá tốt, vì gái ngoan còn tốt hơn gái hàng vạn lần.
Không phải vì gái quá "cành cao" nên không ai với nổi. Vì gái là gái tốt, không ai nói gái xinh, không ai khen gái dáng chuẩn chân dài như hot girl. Nên gái chẳng "cao" đâu.
Cũng không phải gái không xứng đáng để được ai đó giành tình cảm.


Mà bởi vì, gái tốt nghĩ cho mình nhiều hơn nghe lời thiên hạ xì xào, nên gái thường yêu bản thân vô cùng, đâm ra dần dà gái trở thành người mà dân gian vẫn thường gọi là "kén cá chọn canh". Đáng buồn cho gái, vì gái nào đâu có lỗi, chỉ là gái muốn cẩn thận hơn, kỹ càng hơn trong việc tìm kiếm nửa kia của mình mà thôi, vì người muốn ở bên gái suốt đời phải là người có thể yêu gái hơn cả bản thân gái yêu. 


Vì tốt, nên gái đủ bản lĩnh để trở thành cô gái cá tính, thừa ước mơ để không chịu cảnh an phận thủ thường ngồi im một chỗ, và vẫn có ý thức giữ mình trước bao cuộc chơi sóng gió để không sa đà thành gái hư. Một cô gái như thế, có quyền tự tin và kén chọn người đàn ông của cuộc đời mình, nên thời gian tìm kiếm của gái có hơi lâu một chút so với bạn bè đồng trang lứa hơn là điều dễ hiểu. 
Vậy mà có ai hiểu cho gái đâu, chỉ biết chăm chăm nhìn gái mà dán cho cái mác "gái tốt nên FA", hỏi có nên buồn không?


Ừ thì, đã chọn cho mình con đường làm gái tốt, nên đường ta ta cứ đi. Có thể rồi con đường ấy rồi sẽ chẳng thẳng tắp và yên ả, có thể tôi cũng như bạn - sẽ phải bước đi một mình và học cách vượt qua những quãng gập gềnh xa xôi hơn người khác. Nhưng rồi, sau trắc trở là bình minh lóe rạng, trải qua chông gai rồi cảm nhận được chân trời phía trước rực rỡ hơn nhiều. Và một ngày nào đó, khi duyên đến trời định, một người đàn ông tốt, yêu ta hơn cả chính bản thân ta, sẽ đến bên, nắm lấy bàn tay ta và cùng bước đi tiếp chặng đường còn lại của cuộc đời.

Chắc chắn thế. Vì chúng ta, là gái tốt mà :).















Thứ Sáu, 27 tháng 3, 2015

TÌNH DỤC VÀ MANG THAI


Hình như cứ mỗi lần vào dịp lễ hội ở thì luôn thấy xuất hiện những bức tranh biếm họa liên quan tới nam nữ theo kiểu: ''Khách sạn, nhà nghỉ cháy phòng vào dịp Giáng sinh, lễ Tết...''. Mỗi năm đều nghe Bộ Y tế báo động đỏ báo động xanh tỷ lệ nạo phá thai của Việt Nam nằm số mấy so với thế giới. Kế tiếp là chuyện nghĩa địa với hàng ngàn thai nhi chưa đủ ngày tháng. Trên mạng thì share nhau những chuyện rùng rợn kiểu có những đứa trẻ khi bị trục ra khỏi cơ thể mẹ vẫn còn thoi thóp chưa chết hẳn. Hay những lời thú tội của những cô gái xinh đẹp thú nhận từng nạo phá thai đôi ba lần nghe mà hãi hùng.
Sau cùng là chuyện hàng tháng hàng tuần luôn có những đứa bé bị vứt bỏ sau khi ra đời. Vứt ở cổng chùa, vườn rau, dưới sông, bờ kè bờ đê và cả ở sọt rác. Có đứa còn dính cả dây rốn. Sống chết có đủ cả nhưng thương tâm nhất vẫn là trường hợp bị vứt còn sống và sau đó chết khô, chết lạnh. Người nóng tính nguyền rủa chửi bới kẻ nào ác đức hơn cầm thú, không nuôi thì để cho người khác nuôi. Người hiểu biết thì nhẹ nhàng hơn khi bảo rằng hẳn là họ cũng có cái khó. Nhưng tuyệt nhiên không có một ai thông cảm hay tha thứ được cho cái hành động không phải dành cho con người kia. Nhưng tuyệt nhiên không mấy khi nghe người ta nhắc nhở nên làm sao tránh xảy ra trường hợp đó. Ngoài chuyện lên án tình dục trước hôn nhân. Hình như họ không phân biệt được tình dục trước hôn nhân và chuyện đạo đức làm mẹ nó là hai trường phái khác biệt.
Thời buổi bây giờ chuyện "ăn cơm trước kẻng" không gì lạ thậm chí tăng theo cấp số nhân. Trừ trường hợp bạn dưới tuổi vị thành niên còn dại khờ. Hay trường hợp chân yếu tay mềm bị ai đó tấn công và dùng bạo lực cưỡng hiếp hoặc bị chuốc thuốc mê nên không biết trời trăng gì cả. Ngược lại bạn trên 18 tuổi thì lên giường với một ai đó dù là trong men bia rượu, dù cả nể, dù cái gì đi nữa thì cũng được xem là bạn đã đồng tình. Nên nhớ bạn không phải con gấu bông vài kg mà người ta có thể tùy tiện vác lên giường mà không gặp bất cứ phản kháng nào. Bạn không muốn thì chẳng ai có thể ép uổng bạn được. Bạn có trăm phương nghìn kế để thoát thân hay kêu cứu.
Nhiều khi tôi thấy tức cười các nhiều cô gái trẻ ở Việt Nam. Họ vịn vào theo hiện đại trong vấn đề tình dục trước hôn nhân. Tức là nhà quê mới bảo thủ gìn giữ. Họ không phân biệt được chữ hiện đại khác với phóng túng dễ dãi. Hiện đại là không xem trọng chuyện quan hệ trước hay sau khi cưới. Chỉ cần yêu, chỉ cần muốn làm "chuyện ấy" với nhau là đủ. Có thể sống chung với nhau vài năm khi chưa cưới. Hiện đại là biết mình đang làm gì và với ai. Con gái yêu mới lên giường, con trai lên giường và yêu là hai chuyện khác xa. Con trai đôi khi vì một vòng eo, vòng ngực mà nghĩ trăm phương ngàn kế để lên giường với cô gái ấy dù chẳng hề yêu thương thậm chí có người yêu rồi.


Nhưng đừng vội lên án mắng mỏ họ là loại không ra gì. Nên nhớ họ là phái mạnh và họ không có lỗi khi sống thiên về bản năng. Nếu họ không mạnh mẽ về giới tính như thế mà mềm oặt ẻo lả thì liệu các cô có còn yêu thích họ nữa không. Một cô gái hiện đại đúng nghĩa là cô gái đủ sáng suốt để biết mình đang làm gì, biết cân nhắc đo lường hậu qủa mình làm. Đủ thông minh để phân biệt mình đang lên giường với con sư tử cùng giống loài. Không phải là một gã thợ săn giết thịt con mồi vì một cặp đùi hay vài giây phút khoái cảm hoan lạc.
Thời bây giờ đi tới đâu cũng nghe mấy cô đòi chuyện công bằng bình quyền nam nữ. Ngay cả chuyện tình dục trước hôn nhân cũng không ngoại lệ. Nhưng mà một khi mang thai thì y như rằng mười cô sẽ bảo: ''Anh ấy dụ dỗ em, anh ấy lừa dối em, anh ấy ép buộc em...''. Nhiều lúc tôi nghĩ đơn giản lắm đã công bằng thì tại sao lại thụ động giao phó cho đàn ông cái quyền sinh sản của mình. Mình hoàn toàn có quyền chủ động bởi lên giường thì hai người nhưng sinh con thì chỉ có mình bạn mà thôi.
Tôi thấy ở Việt Nam mua một cái bao cao su dễ như mua cục kẹo. Lẽ nào người ta không đủ tiền mua? Chưa nói nhà thuốc tây ở đâu cũng có cứ ghé mua bất cứ thứ thuốc gì bạn muốn mà chẳng cần toa bác sĩ gì cả. Bạn hoàn toàn có quyền chủ động yêu cầu bạn tình những biện pháp an toàn, công bằng mà. Nếu một gã đàn ông chỉ biết nghĩ cái sướng cho mình mà bất chấp hậu qủa bạn phải gánh chịu, nói thiệt bạn đạp gã đó xuống giường đi cho xong. Một gã đàn ông vô trách nhiệm ngay từ phút đầu như thế thiết nghĩ chẳng còn gì để bạn đầu tư lâu dài. Ngay cả chuyện nhỏ nhoi ấy mà anh ta không theo chìu theo ý bạn được thì mong gì anh ta nâng niu bạn sau này.
Phái nữ chúng ta có một nhược điểm là sợ mất. Nhất là lên giường rồi càng sợ người đàn ông ấy sẽ bỏ rơi mình sau khi no cơm chán chè. Dĩ nhiên sẽ nghĩ cách trói buộc mà cách tốt nhất luôn là cái tin ''em có thai rồi''. Nhưng hỡi ơi phụ nữ quên mất rằng trái tim và thể xác của đàn ông là hai vấn đề khác nhau. Chẳng thể thuần dưỡng hay trói buộc đàn ông. Họ chỉ ngoan ngoan tình nguyện chui đầu vào cái vòng hôn nhân trước tình yêu mà họ dành cho ai đó không phải là lý do lên giường. Thế là tưởng sẽ trói buộc được ai ngờ mất luôn cả chì lẫn chài. Nhận thêm cho mình sự tổn thương thể xác, thậm chí có trường hợp vĩnh viễn mất khả năng làm mẹ.
Tóm gọn lại thân xác là của bạn. Bạn giữ gìn tới ngày cưới cũng được mà bạn tình dục trước hôn nhân cũng không sao. Chẳng có cái thước đo tử tế hay hư hỏng nào ở đây. Bạn từng lên giường với bao người hoặc bao lần. Xét cho cùng thì đó là chuyện cá nhân của bạn. Hậu quả tốt xấu đúng sai thì cũng do bạn gánh chịu chẳng ảnh hưởng gì ai cả. Nhưng tạo ra một đứa trẻ thì không phải chuyện riêng của bạn nữa rồi. Đó là chuyện ảnh hưởng tới cộng đồng bởi con người là tế bào của xã hội. Đừng để sung sướng thì bạn hưởng mà hậu qủa lại bắt người đời gánh chịu thay cho bạn. Hỏi sao mà người ta không nguyền rủa bạn bằng những lời lẽ cay nghiệt nhất.
Hãy để trẻ con trở thành tặng vật tuyệt vời của tạo hóa. Không phải là sợi dây dùng để trói buộc ai đó theo sự tính toán nông cạn của bạn. Đừng biến chúng thành một tai nạn cần loại bỏ của sex từ cái đầu thiếu hiểu biết của bạn. Con kiến còn muốn sống bạn dựa vào đâu mà đi tước đoạt quyền sống của một đứa trẻ. Dù bạn ở đâu, trình độ cao thấp, giữ vị trí nào trong xã hội. Dù bạn có biện minh trăm ngàn lý do gì đi nữa thì hành động bỏ rơi con mình vẫn là điều không thể chấp nhận được. Giết con mình là tội ác chẳng thể bao dung hay tha thứ. Dù đó chỉ là một sinh linh chưa đầy đủ ngày tháng. Có thể bạn tránh né được sự chế tài của luật pháp nhưng toà án lương tâm thì sẽ không bao giờ tha cho bạn. Đừng vì một phút nông nổi mà hối hận ám ảnh cả đời. Xin nhớ lấy một điều trước khi lên giường: làm tình và sinh con là hai vấn đề khác nhau.

Thứ Bảy, 13 tháng 12, 2014

HOA ĐÀO NĂM NGOÁI CÒN CƯỜI GIÓ ĐÔNG


Trong thời công ăn việc làm thuận buồm xuôi gió, ít ai lằn khằn tự vấn đại loại "tại sao nhìn vào việc gì cũng chán ngán như thế?", hay đậm đặc siêu hình hơn "rốt cuộc thì sự cày bừa đem lại ý nghĩa gì?", như trong những tháng ngày này, khi mà tình trạng huyết áp của nền kinh tế được chẩn đoán là xấu, rất xấu.


Khái niệm "lạc nghiệp" trong câu thành ngữ rút gọn "an cư lạc nghiệp" của dân gian, hoặc đầy đủ hơn, theo Hán Thư, là "các an kỳ cư nhi lạc kỳ nghiệp" (tạm dịch: mọi người đều được an cư và vui vẻ làm việc) lại được đem ra chẻ làm tám, hòng lý giải cho tâm trạng làm ăn vào hồi mất lửa.

Lạc nghiệp, nói khái quát là niềm vui trong công việc, nghề nghiệp, theo kinh nghiệm người xưa, phải được đặt trên nền tảng của an cư. An cư hay sự ổn định vẫn được hiểu nôm na, ở tầng mức tối thiểu, là có nơi cư trú, cơ ngơi, ổn định về phương diện cơ sở vật chất. Người không an cư, theo nghĩa này, là kẻ "không có một tấc đất cắm dùi" (thì làm sao dám nói chuyện lớn được!), chẳng có tài sản gì để "thế chấp" ngoài cái mạng cùi.

Nhưng an cư còn là biểu trưng cho một tình trạng yên ổn khác, về mặt tinh thần, để có thể đạt đến phương diện an trú, hài lòng, vui vẻ với cuộc sống.
Sự an trú với cuộc sống có được khi con người thiết lập một cách hài hòa mối tương quan với thiên nhiên, và thứ đến, là với nhân quần, ngay từ trong cái cộng đồng nhỏ là gia đình đến những đơn vị rộng lớn là tập thể, đất nước, thế giới mà mình đang là một hạt nhân tích cực liên đới. Với nhiều người, sự an trú về tinh thần còn có được với đôi mắt hướng thượng để đối thoại hài hòa với đời sống siêu nhiên, trời đất, với người đã khuất qua một đời sống tâm linh lành mạnh.

Có được sự an cư rồi, thì cái ý nghĩa lao động, sự dự phần sáng tạo của con người vào đời sống qua công việc nghiễm nhiên được xác định. Công việc không chỉ đơn thuần thỏa mãn khía cạnh tạo ra của cải vật chất, mà là thông qua lao động, con người chia sẻ năng lực sáng tạo, kết nối xây dựng sự liên đới, tương giao tốt đẹp trong cuộc sống với môi trường chung quanh. Tự thân người ta hiểu rằng, làm việc là để sống và sống có chất lượng, mà không phải lên gân hô hào "lao động là vinh quang" chi cho ra vẻ sân khấu hóa. Sâu xa hơn, trong công việc đã là lối sống, tâm tình, sự dấn thân, nguồn hứng thú và tín thác của con người vào cuộc đời.

Việc làm ăn khó khăn, kiếm tiền khó hơn, nhiều dự án làm ăn bạc tỉ bày ra rơi vào cảnh tiến thoái lưỡng nan giữa lúc thị trường hẩm hiu nguội lạnh, nhiều người từ đỉnh cao phú quý trở nên trắng tay không tấc đất cắm dùi chỉ sau một đêm, lắm kẻ hôm qua xênh xang phù phiếm siêu xe đưa rước, chân dài ỏn ẻn theo sau, nay điên đảo ca bài ca con cá của sự nợ nần, thất bát... Ngôi nhà vật chất đảm bảo cho sự an cư tối thiểu bị lung lay trong bối cảnh làm ăn đầy bất trắc. Nhưng, sự lung lay của ngôi nhà vật chất đó chỉ là một phần. Điều đáng nói hơn, là cái ngôi nhà tinh thần của xã hội, lẽ ra trong lúc này phát huy tác dụng như một cơ chế cứu vãn niềm tin con người, giúp con người thoát ra khỏi tình trạng điêu đứng buồn chán, hay gợi mở những triển hạn tương lai sáng sủa, thì ngược lại, đây là thứ tạo ra trạng thái bất an nặng sâu hơn.

Có thuyết nói rằng, đó là hệ quả của một đời sống, khi mọi giá trị được thị trường hóa, nghĩa là giá trị sống bị quy thành trị giá, thì tất yếu, khi trị giá kinh tế đi xuống kéo theo cái giá trị thuộc về tinh thần con người hàm chứa trong nó cũng tuột dốc. Nghe ra cũng có lý. Nhưng rồi có gì đó quá mức sòng phẳng và lạnh lùng. Không lẽ những giá trị muôn thuở làm nên nhân tâm, nhân cảm như nền tảng đạo đức hay lương tâm con người, tình thân ái, ruột thịt, cả sự liêm khiết trung thực nữa... cũng dễ dàng bị sai khiến bởi các chỉ số xanh đỏ, sự nóng lạnh của thị trường giá cả hay sự trồi sụt của biểu đồ phần trăm lãi suất ngân hàng đến vậy?

Mất nhà cửa, mồ côi cha mẹ, nhưng em bé Nhật Bản vẫn đứng đúng vị trí của mình trong hàng dài người chờ tiếp tế thức ăn sau thảm họa sóng thần hồi năm 2011, nhưng tại sao cũng trong tình cảnh tương tự, những thanh niên Philippines lại chọn cách tranh giành, bắn giết nhau để có miếng ăn sau thảm họa bão Haiyan 2013? Chưa vội kết luận tốt xấu, hay phán xét về mặt nhân phẩm, dân tộc tính, nhưng hãy thử lý giải xem điều gì xảy ra trong thần kinh con người chi phối hai lối phản ứng khác biệt trong cùng một tình huống?

Nhiều người nói rằng do tập tính, tính cách dân tộc. Có người lại lý giải đó là bởi văn hóa. Nhưng rồi, có người nhìn ra một vấn đề cốt lõi: niềm tin. Trong trạng thái suy vi vì cái đói, cái rét, nỗi hoảng loạn mất mát, khi thần thánh cũng trở nên xa vời, thì thành trì cuối cùng giữ con người ở lại với tính người, đó là niềm tin vào chính bản thân và sự trung thực nơi tha nhân. Nhìn ở góc độ chính trị, thì đó là niềm tin vào sự công bằng và minh bạch trong xã hội. Điều đó được bồi đắp, thiết lập từ trong tập quán, trong truyền thống chính trị, thể hiện qua quy ước hành xử mà biểu trưng cao nhất là cơ chế chịu trách nhiệm giữa chính quyền với người dân.

Em bé Nhật Bản tin chắc rằng, mình xếp hàng, những người khác cũng tuân thủ nguyên tắc đó, và tất cả đang được những người điều hành hoạt động cứu trợ thu xếp ổn thỏa công bằng trong trật tự, chu đáo. Điều đó chỉ có ở những xã hội ổn định về tổ chức. Còn chàng trai người Philippines thì không tin vào điều đó. Anh ta lồng lộn lên trong đám người hoảng loạn vì nếu không như thế, thì vợ con, cha mẹ, bản thân anh ta sẽ bị kẻ khác, bằng bạo lực cướp mất miếng ăn. Đó là phản ứng đường cùng trong một cơ chế xã hội sinh tồn hỗn loạn. Niềm tin vào sự tổ chức, khả năng điều hành xã hội rất yếu. Sự rối loạn bùng phát từ một đám đông có chung cảm giác bị bỏ rơi.

Rơi vào tình huống tương tự, chắc chắn rằng, đám đông ở nhiều xã hội khác còn có cách hành xử tệ hại hơn.
Khủng hoảng kinh tế xảy ra trên toàn cầu. Thất nghiệp, thua lỗ, khó khăn là chuyện của mọi quốc gia nhưng ứng xử với khủng hoảng của người dân mỗi nơi sẽ mỗi khác. Cũng là thất nghiệp, nhưng có người xem đó là cơ hội để dùng đồng tiền tích lũy đi du lịch ba lô, tranh thủ học những sàng khôn, chờ kinh tế phục hồi thì quay lại công sở, có người dân trở về nhà, coi sự thất bát trong làm ăn là một dịp thức tỉnh sau quá trình phung phí tiêu dùng, sống giản dị hơn, có người ngồi thử viết một cuốn sách, cũng có người dành sự rảnh rỗi để chăm sóc gia đình, con cái nhiều hơn...

Đó là những phương cách thích ứng với hoàn cảnh tích cực và cho thấy niềm tin vào tương lai, tin vào khả năng tự phục hồi của đời sống vật chất, công ăn việc làm trong một ngày không xa. Sự tiết giảm chi tiêu, thay đổi lối sống theo hướng thích nghi với hoàn cảnh sẽ phần nào giúp con người tìm thấy cảm giác sống mới mẻ, thậm chí, biết cách vẫn tận hưởng được đời sống trong khả năng giản dị nhất có thể.

Dĩ nhiên, sự thay đổi để an trú trong hiện tại sẽ dễ dàng hơn trong một điều kiện an sinh đảm bảo, đủ tạo cho người ta niềm tin rằng, trước mắt, có thể tình hình còn đầy thách thức, nhưng chúng ta vẫn còn sức để trụ được "qua mùa lửa đạn" và với những nỗ lực thay đổi từ cá nhân đến cộng đồng, từ thường dân đến trách nhiệm chính phủ, rồi đây mọi thứ sẽ sớm cải thiện.

Chúng ta thì sao? Mới cách đây vài năm, chỉ số hài lòng về đời sống của người Việt đứng hàng đầu thế giới, vậy mà chỉ qua một đợt khủng hoảng, chỉ số này đã giảm nghiêm trọng. Những ngày cuối năm, có cuộc điều tra xã hội học công bố 42% nông dân không hài lòng về cuộc sống. Hẳn con số không hài lòng cuộc sống sẽ còn cao hơn với khu vực tưởng chừng "an cư" nhất là kinh doanh địa ốc, và kể cả khu vực được coi là mạch máu nền kinh tế - khu vực tài chính ngân hàng hay kinh doanh báo chí...

Vậy có thể nói gì về tinh thần "lạc nghiệp" của mỗi người ở đáy của cuộc khủng hoảng toàn diện? Bằng mọi phương cách, hãy tìm về nhịp chuẩn đời sống để tự cứu mình thôi. Trong cuốn sách có tựa Alain nói về hạnh phúc, triết gia Pháp Émile Chartier (1868-1951) viết: "Những công việc uể oải giống như những cuộc bách bộ chầm chậm, vừa bước đi và thở dốc. Người ta mệt mỏi suốt cuộc dạo bộ đó và sẽ còn mệt khi về đến nhà. Ngược lại, trong công việc nặng nhọc nhất, người ta lại cảm thấy nhẹ nhàng, không uể oải, sau đó có thể tận hưởng sự nghỉ ngơi hoàn toàn và cuối cùng là một giấc ngủ ngon".

Ngay trong thời của mình, Alain đã bị khối người cho là kẻ lạc quan vô phương cứu chữa. Bất luận là vậy, người ta vẫn tìm đọc Émile Chartier. Số người tìm đọc ông từ bấy đến nay chắc cũng ngang ngửa với những hàng dài ghi danh vào các khóa yoga, thiền ngắn hạn sau giờ làm việc mà ta đang thấy.


Thứ Bảy, 6 tháng 12, 2014

THƯƠNG THAY CÁI PHẬN ĐÀN BÀ


Thay đổi suy nghĩ của một người đã khó, thay đổi suy nghĩ, cách nhìn nhận của cả một xã hội là điều cực kỳ khó. Vài chục hay vài trăm năm chắc mới dám mơ đến.


Ở xã hội phương Đông, quan niệm trọng nam khinh nữ vẫn còn rất nặng nề. Điều này bám rễ trong suy nghĩ của nhiều thế hệ. Ngay cả phương Tây, nơi được cho là có hệ tư tưởng cởi mở hơn rất nhiều, vẫn đặt phụ nữ là nguồn căn của tội lỗi khi cho rằng bà Eva là người dẫn dụ ông Adam ăn trái cấm. Và từ đó, những thứ liên quan đến dục tính xấu xa vẫn được người đời gắn cho đàn bà.

Bây giờ khi tôi nói đến một trang web sex, một cuốn phim sex, trừ những bạn gay ra, hầu hết mọi người, kể cả đàn bà, sẽ nghĩ đến một trang web ngập đầy hình ảnh đàn bà trần truồng, đóng vai trò giải trí về mặt thỏa mãn sinh lý cho đàn ông. Bản thân đàn bà, họ đâu muốn mình trở thành “biểu tượng” cho sự đồi trụy, nhưng do chính suy nghĩ còn thiên lệch của xã hội đã gắn điều đó lên đàn bà.

À, lại nói đến tình dục một chút.
Nhu cầu tình dục là một trong nhóm nhu cầu cơ bản của con người. Đàn ông có, đàn bà cũng có. Và do theo nhiều tài liệu cho biết, nhu cầu của đàn bà cao hơn đàn ông, chỉ là đàn bà không dám bộc lộ điều đó ra vì sợ bị cho rằng mình là người “dâm loàn, trắc nết”, trong khi, đàn ông nếu có nhu cầu tình dục cao thì được cho là bình thường, thậm chí còn được đánh giá là “khỏe mạnh”. 
Vậy mới thấy, ở một vấn đề cơ bản như tình dục thì đàn ông và đàn bà đã bị đánh giá rất khác biệt với nhau. Việc này cũng bắt nguồn từ suy nghĩ trọng nam khinh nữ mà ra.

Tôi có một người bạn, chị năm nay ba lăm, đã quyết định ly dị chồng cách đây ba năm,  do anh ta sau khi lấy vợ vẫn không bỏ được thói trăng hoa. Ngày chị cầm cái tờ giấy bắt anh ký vào, mẹ chị ngăn cản hết sức, “đàn ông năm thê bảy thiếp được mà con, chứ đàn bà một đời chồng rồi thì có ai còn thèm ngó đến”. 

Nhưng chị vẫn kiên quyết bỏ anh, hai người chưa có con nên cũng không có nhiều vướng bận. Thời gian dài sau đó, chị bị trầm cảm vì chịu rất nhiều điều tiếng từ họ hàng, chòm xóm dị nghị cho cái danh “đàn bà bỏ chồng”.

Tôi nhớ hoài câu chị nói trước lúc chia tay để đi định cư ở một đất nước khác, “Làm đàn bà đã khổ, làm đàn bà ở Việt Nam còn khổ hơn”. Thay đổi suy nghĩ của một người đã khó, thay đổi suy nghĩ, cách nhìn nhận của cả một xã hội là điều cực kỳ khó. Vài chục hay vài trăm năm chắc mới dám mơ đến. Thôi thì lại như lần trước, ngồi ngâm Kiều mà thương phận đàn bà.
"...Đau đớn thay, phận đàn bà,
Lời rằng bạc mệnh cũng là lời chung..."

CHÀO EM, CÔ GÁI TUỔI 30


Thoắt cái đã đến mùa đông, mùa của những vòng tay ôm ấm áp. Cũng thoắt cái đã hết những ngày được rong chơi, chính thức bước vào tuổi băm - cái tuổi mà người phụ nữ có quá nhiều điều ngỡ ngàng.

Phụ nữ tuổi 30 nhạy cảm hơn với thời gian. Dấu vết của những ngày đã qua bắt đầu xuất hiện nơi gò má, đuôi mắt, đôi tay, khóe miệng và cả trong ánh mắt. Mỗi chiếc lá rơi đều có thể làm họ bồi hồi, nuối tiếc. Mỗi lần tạm biệt cũng đều làm dấy lên trong họ cảm giác xót xa.

Phụ nữ tuổi 30 nhớ nhiều về những ngày đã qua nhưng họ không để bản thân mình chậm lại với những hoài niệm. Họ bắt đầu nghiền ngẫm, kiểm kê xem mình đã có những gì, làm được gì và cần thêm gì... Họ bắt bản thân mình không được thất bại nữa.

Phụ nữ tuổi 30 như con chim sợ cành cong, đậu xuống rồi lại bay lên tìm kiếm sự che chở nơi bầu trời mẹ. Con đường họ đã đi qua khiến họ cảm thấy mình nhỏ bé, họ sợ những gai góc cuộc đời sẽ lại cào trúng những vết thương trên thân mình.

Phụ nữ tuổi 30 thấy mình kém xinh nhưng họ tự tin vì mình quyến rũ. Họ ghen tỵ với những tuổi xuân bên cạnh nhưng họ tặc lưỡi: "Rồi cũng giống mình thôi". Phụ nữ tuổi 30 có những lúc chơi vơi thấy mình cần một chút dịu dàng, yếu đuối. Họ muốn mình bớt mạnh mẽ lại, để được một ai đó dìu mình đi qua những sóng gió cuộc đời.

Phụ nữ tuổi 30 gọi nhiều nhất hai chữ "Con ơi". Họ đặt tất cả niềm tin, hy vọng và sự quan tâm chăm sóc lên những thiên thần bé nhỏ xung quanh mình. Người đã lập gia đình thì yêu con, người chưa lập gia đình thì yêu cháu. Bản năng làm mẹ cháy lên mãnh liệt qua đôi mắt trìu mến nhìn trẻ thơ.

Phụ nữ tuổi 30 biết mình không thể buồn vu vơ, nhưng họ vẫn thường xuyên rơi vào trạng thái trống rỗng. Có quá nhiều cảm xúc ngỡ ngàng với những điều đã mất, họ cố tình dứt đi những cái gai nhím trên lưng mình để thử làm một người phụ nữ như mơ ước giản đơn thời con gái.