Thứ Bảy, 21 tháng 12, 2013

GIÁNG SINH JENNIFER VIẾT LINH TINH




Dành tặng những ngày đầu đông

Cho cái tôi sợ một mình

Cho cái tôi đang bơ vơ

Cho cái tôi cần điểm tựa…

Cho những cảm xúc đang lạc lõng...


Đôi lúc tôi muốn có một - mối - quan - hệ -  rõ - ràng...

Chỉ là khi cần nhau giữa cuộc sống đầy tất bật này...


Đông đang về rồi đấy! Cái lạnh đầu mùa len lỏi vào từng làn gió, làm con người ta bỗng thấy lạnh, và bất giác vòng tay ôm lấy đôi vai nhỏ của mình...

Nếu ta có 1 một - mối - quan - hệ - rõ- ràng, ta sẽ được nắm một bàn tay ấm áp, không quá buông lơi hờ hững, nhưng cũng không quá siết chặt để ta thấy khó gỡ ra... Đủ mềm lỏng để ta thấy thoải mái, đủ chặt để ta biết vẫn còn một người bên ta...

Những chiều đông tà buông một màu xám ảm đạm, khiến tâm hồn người ta thấy trống trải lạ lùng... Và nếu ta có một - mối - quan - hệ - rõ - ràng, ta sẽ nhấc điện thoại lên, 15 phút sau sẽ có một người ngồi bên ta trong quán cafe yên tĩnh, lặng lẽ nghe từng giọt cafe đắng rơi tý tách trong ly . Cứ lặng lẽ ngồi như vậy thôi, cảm nhận cái lạnh của đông, cái màu xám của màu trời, cái vị đắng quyến rũ của cafe và cái ấm lòng của một - mối - quan - hệ - rõ - ràng....



Tháng 12 đầy gió lại sắp qua rồi... Giật mình nhớ ra... cũng sắp đến Giáng sinh rồi đấy! Vậy là một năm đầy sóng gió, biến cố và cũng nhiều ngọt ngào sắp qua, để cho một mùa yêu thương lại đến...


Nếu có một - mối - quan - hệ - rõ - ràng, ta sẽ được lang thang trên những con phố dài rực rỡ màu đèn lung linh trên những cây thông trong đêm Noel... Ta sẽ được nắm tay và chạy tung tăng đi tìm 1 cây kem mùa đông, vừa nhâm nhi vừa xuýt xoa vì lạnh... Ta cũng sẽ được thẹn thùng vì những ánh nhìn ghen tỵ xung quanh vì họ nghĩ ta là một đôi...





Ta rất muốn môt mối quan hệ rõ ràng......Không nước mắt những đêm thâu, không nỗi trăn trở những ngày dài, không ghen tuông, không ngờ vực...Và cứ lặng lẽ đến bên nhau những lúc yếu lòng, khi đôi chân rã rời vì những bước sải trên đường đời.
Cứ tìm đến nhau để có một vòng tay, một bờ vai yên bình, tạm quên đi cái nhịp sống hối hả, xô bồ sau lưng...




Vậy là Giáng Sinh sắp tới. Mình là người ngoại đạo mà sao cũng thấy nôn nao lạ thường. Chẳng phải là mình muốn được công chúa Tuyết hay ông già Noel tặng quà như những trẻ nhỏ.

Chẳng phải là mình chỉ muốn được nắm chặt bàn tay một ai đó để mà chen chúc vào dòng người xuôi ngược mà .....chẳng hiểu mối quan hệ của mình và người đó sẽ đi về đâu... Phải chăng mình muốn ngồi bên ly cafe (cafe sữa thôi) và nghe những bản nhạc Giáng Sinh lãng mạn?


Sáng nay không có tinh thần làm việc cho lắm bởi những chuyện k đâu, rất hay xảy ra vào các dịp cuối năm này...... nhưng sao khi nghe những bản nhạc về Giáng Sinh từ computer......mình lại thấy nhẹ nhàng tới lạ thường. Hay lắm, lãng mạn lắm.
Có lẽ mình đang...xốn xao bởi không khí của những ngày sắp tới chăng???

Muốn nói với mọi người "Merry Christmas & Happy New Year"


VÔ ĐỀ CHO NHỮNG NGÀY CUỐI NĂM


Tôi yêu mùa đông Hà Nội, đặc biệt là những ngày giáp tết âm lịch. Đi dạo trong những vườn đào, vườn quất ngắm những cành đào bắt đầu nhứ nụ, những cây quất sai trĩu. Những vườn hoa thoảng thoảng hương đồng nội...

Tôi  thích nhìn các cặp tình nhân khoác tay nhau trong cái lạnh của mùa đông Hà Nội, rất lạnh nhưng chúng tôi va thích dạo phố. Mùa đông Hà Nội là mùa mà bạn bè tôi dù ở xa vẫn cứ về Hà Nội chúng tôi đi trong cái lạnh dưới ánh đèn lung linh, đâu đó có hàng ngô nướng tỏa mùi thơm thật dễ chịu, và chúng tôi nhớ đến một thời thơ ấu xúm quanh hàng ngô nướng vừa ăn vừa nghe tiếng nổ lách tách của những hạt ngô nướng trên bếp than hoa tỏa hồng những gương mặt ngây thơ đến vô tư...


Qua những phố vắng tôi đi chầm chậm cùng lắng nghe tiếng dương cầm thiết tha như nỗi nhớ... Nhớ lắm mối tình đầu mộng mơ và những câu chuyện của thời ấy chẳng bao giờ biết chán!
Mùa đông Hà Nội cũng thật thú vị khi cùng bạn bè hay gia đình quây quần bên nồi lẩu gà thuốc bắc, mùi vị rất hợp với cái lạnh của mùa đông Hà Nội. Mùi thơm lan tỏa trong căn phòng ấm cúng, dưới ánh đèn vừa đủ sáng tạo nên một không khí thật đầm ấm.
Vì thế rất nhiều người đã nói mùa đông Hà Nội THẬT ĐẸP, ẤM CÚNG VÀ LÃNG MẠN.
Trong những phiên chợ vùng ngoại ô, người ta bắt đầu rủ nhau mua sắm hàng tết, những dãy cây cảnh bày la liệt mà chúng tôi ngắm cả buổi không biết chán.
Kể thì nhiều lắm hẹn entry sau... các bạn ui!
Những cây cảnh nhỏ bé xinh xinh được cắt tỉa rất nghệ thuật, vào dịp này chưa có đào và quất, chỉ có những cây ớt cảnh dáng cũng bonsai và quả chín và xanh xen lẫn rất hấp dẫn, cây này rất đắt hàng vì nó hợp với túi tiền của nhiều ngườ.


Thứ Sáu, 13 tháng 12, 2013

TÌNH YÊU CỦA BÀ MẸ ĐƠN THÂN

   



Tôi yêu cái cảm giác đêm về nằm cạnh người ấy tỉ tê các thể loại chuyện trên trời dưới đất mà đôi khi chỉ có người ấy mới hiểu. Bình yên là lúc người ấy lòn tay qua cổ tôi, ôm đầu tôi vào ngực, vuốt tóc tôi, xoa đầu tôi như thể tôi là đứa trẻ lên 3.



Cái mùi da thịt thơm một cách kỳ lạ, gây nghiện một cách kỳ lạ thường làm tôi nhớ ngây dại mỗi khi xa lâu. Tôi chưa từng biết làn da nào mịn màng hơn làn da ấy, tôi vuốt ve ôm chặt vào lòng để rồi cứ muốn chặt hơn chút nữa, siết hơn chút nữa, thỉnh thoảng vẫn làm cho người ấy kêu oai oái vì ôm chặt quá. Cái cảm giác thuộc về nhau nó quấn quít thế đấy.

Tôi bây giờ thích ai, yêu ai cũng đều luôn chuẩn bị sẵn sàng cho việc chia tay hay thất vọng. Tiếng yêu đương hứa hẹn của người khác luôn khiến tim tôi nhoi nhói, có lẽ là hạnh phúc, có lẽ là nhói đau, có lẽ là "ước gì...". Chỉ có người ấy, chỉ duy nhất người ấy là tôi tin tưởng tuyệt đối rằng người ấy thuộc về mình và tôi cũng thuộc về người ấy. Cảm giác tâm hồn bình lặng mỗi khi người ấy hôn khắp mặt tôi và bảo yêu tôi lắm. Hạnh phúc bình yên quá!
(KEVIN HỌC TIẾNG ANH)
Có những bờ vai nhỏ bé nhưng đã cho tôi chỗ dựa thật vững chắc. Có những bàn tay bé nhỏ nhưng truyền cho tôi sức mạnh thật lớn lao. Có những tâm hồn chưa đủ lớn vẫn dạy cho những người đang đi dần về già cách sống, cách nghĩ và chính mầm sống bé nhỏ ấy đã vẽ cho tôi con đường lớn để đi về phía tương lai.

(KEVIN HỌC NHẠC)
Đêm yên lặng như bao đêm, người ấy thôi không hát hò, thôi không hỏi hàng ngàn câu hỏi "tại sao" nữa, chỉ còn lại nhịp thở đều đặn của người ấy vỗ về trái tim tôi. Cám ơn vì tình yêu của tôi đã luôn khỏe mạnh!
Người ấy của tôi là một thiên thần 5 tuổi vô cùng thông minh và xinh đẹp.

IMG037






Thứ Ba, 10 tháng 12, 2013

HẠNH PHÚC LÀ GÌ

(HN 9/2013)

Sống trọn vẹn với những ngày đang sống

Đã không ít lần tôi tự hỏi cảm xúc của mình bây giờ trôi về đâu mà tôi không thể nào còn gõ ra trên bàn phím từng dòng thân thương như ngày xưa được nữa. Lâu lắm rồi, không chỉ riêng tôi, mà rất nhiều người đã nhận ra rằng tôi ít trải lòng mình hơn trên trang viết. Tôi không biết phải giải thích điều đó như thế nào, vì chính bản thân tôi cũng ngạc nhiên vì điều đó.

lẽ khi tuổi thanh xuân bắt đầu tàn, cũng là lúc tôi nhận ra rằng tôi biết giữ cho mình nhiều hơn, giữ những dòng cảm xúc trực trào, giữ những yêu thương rực cháy và chỉ trao khi tình yêu đã chín.

Lâu lắm rồi, chợt nhận ra rằng mình không còn thấy trái tim rạo rực . Tôi không đổ lỗi cho những năm tháng thanh xuân và những tàn dư quá khứ, chỉ đơn giản nghĩ rằnglẽ

ngày sống và yêu hết mình ấy bây giờ đã qua và giờ đây thật khó để mở lòng cho một tình cảm mới. Đôi khi tôi không biết mình nên vui hay buồn trước những đổi thay không nằm trong ý nghĩ của mình như vậy nữa.

Chẳng trái tim nào muốn cô đơn, chẳng trái tim nào muốn vật lộn với những dòng nước mắt, nhưng nếu khôngnhững lần đối diện với những cảm xúc đó,lẽ tuổi thanh xuân sẽ thiếu vắng đi vị mặn của cuộc đời.

Tôi vẫn luôn nghĩ rằng cuộc sống của một đời người luônđủ vị và mỗi chúng ta đềumột công thức riêng để tự pha chế nó làm sao để để cái vị đó không quá liều. Sau quá nhiều những yêu thương, ngọt ngào và đắng đót, tôi bây giờ cũng đã biết dung hòa cảm xúc để cân bằng cuộc sống của mình.

Tôi không nhìn cuộc đời bằng ánh mắt lung linh và trái tim rạo rực của cô gái mười lăm thủa nào khi cùng người bạn trai cùng lớp đi dạo dưới hàng cây hoa sữa năm xưa. Tôi cũng không còn hờn trách ông trời quá đỗi bất công vì đã không trao cho tôi cái hạnh phúc được sát cánh bên người đàn ông mà tôi đã từng yêu tha thiết ấy. Bây giờ, tôi nhìn cuộc đời bằng đôi mắt bao dung, bằng trái tim vị tha và không ngừng cố gắng. Chặng đường phía trước còn dài, phải đi để còn nắm lấy hạnh phúc của mình nữa chứ.

Và rồi, đôi khi trên chặng đường ấy, tôi học được cả cách chế ngự nỗi thất vọng bằng một nụ cười. Tôi hay tin vẩn vơ, cái cần tin thì chẳng bao giờ tin, cái đừng tin thì lại cứ thế bấu víu vào tin. Tôi dại dột là thế, nhưng ơn trời, vẫn còn biết tin ở mình. Mỗi ngày, tôi nhận được rất nhiều những lời động viên dịu dàng và  những dạy bảo khắt khe đầy yêu thương của những người đang cùng tôi sống.

Tôi biết ơn họ rất nhiều, để rồi nhiều lần tự hỏi không biết mình phải làm gì, phải yêu thương như thế nào để cho đúng và đầy, để xứng đáng với niềm tin yêu ấy. Nếu cứ sống như mình vẫn luôn sống, vậy đã đủ chưa? Hay tôi phải cho nhiều hơn thế nữa? Những người được nhận là những người hạnh phúc, nhưng chẳng phải, tôi cho đi tôi sẽ còn hạnh phúc hơn sao. Người ta bảo hạnh phúc hay khổ đau cũng từ do con người cả mà nên. Nếu thế thì, cứ tin và cứ làm những điều tốt đẹp, liệu rồi hạnh phúcđến với mình không?
nhiều đêm tôi ngồi đối diện với chính mình rồi tự hỏi những kí ức của những ngày đã cũ và của hôm nay liệuđủ ấm để hong trái tim tôi suốt cuộc đời còn lại?lẽ, sẽ chẳng bao giờ tôithể ngưng nói lời cảm ơn tới những con người đang cùng tôi sát cánh ấy. Tôi chưa bao giờ hoài nghi về những yêu thương mình đang, nhưng đôi lần vẫn không tránh khỏi cảm giác thấy chông chênh.

lẽ những đổi thay trong cuộc sống đã khiến tôi phải dịch chuyển, ngay cả những suy nghĩ của mình. Không, thật ra tôi không muốn dịch chuyển, tôi chỉ muốn uyển chuyển xê dịch nó sang một nơi nào đó để cuộc sống của mình vẫn tốt đẹp hơn mà thôi dù tôi không biết chắc liệu mìnhkiểm soát được sự yếu đuối sẵntrong trái tim mình không nữa.

Nhưng mà, suy cho cùng thì, dẫutrót mang trong mình sự nghiệt ngã của một trái tim đầy đa cảm và một kí ức từng chất chứa đầy những giọt nước mắt trong trẻo của tuổi thanh xuân, thì tôi vẫn muốn cảm ơn những đắng đót ngọt ngào của những ngày đã qua ấy, để nhận thức rõ được một điều rằng: Mình đã sống những ngày thật trọn vẹn !

Thứ Hai, 9 tháng 12, 2013

CÁCH LÀM CHẢ PHƯỢNG CUNG ĐÌNH

Nghe tên rất ư kiều diễm, nhưng thật ra làm chẳng có gì ghê gớm hay phức tạp như mình vẫn thường nghĩ. Cũng là nhờ hôm trước mua được cái DVD dạy nấu ăn "Các món ăn cung đình", bình thường nấu các món ăn dân dã còn chưa xong, nay lại leo lên tới cung đình mới ghê.....

.

Mình chọn khẩu phần 10 người ăn
    1. Giò sống : 450 gr (Chọn giò sống: ấn tay lên giò, nếu lấy tay ra thấy dính dính thì người chế biến giò sống đã có pha thêm nhiều bột. Nếu cục giò trơn lĩn không bám tay, tay còn dính mỡ thì người chế biến gia thêm nhiều mỡ. Giò sống ngon là miếng giò sống có màu tự nhiên, thơm, ấn tay không dính bột hoặc mỡ)



    2. Trứng vịt: 6 cái
    3. carrot: 200 gr



    4. Đậu đũa (hoặ đậu que): 150 gr (nếu đậu que thì chọn đậu non, suông đều, nhỏ)
    6. Trang trí: 1 củ cải trắng, hành tây, cần tây, ớt hiểm, tăm, hạt tiêu ...


Quy trình sơ chế
1. chọn giò sống ngon

2. Trứng vịt chọn trứng mới, đánh đều, lược bỏ ngòi, lường xem được mấy vá.
3. carrot dài, bằng đầu bằng đuôi, gọt vỏ xắt thanh vuông 5 ly, luộc vừa chín tới
4. đậu đũa non tước xơ, bẻ đầu, cắt khúc bằng với đường kính chảo tráng trứng, luộc vừa chín.
5. củ dền gọt vỏ, xắt thanh vuông 5 ly, luộc kỹ, xả nước đỏ.
6. Củ cải trắng, hành tây, cần tây ... tỉa đầu phụng trang trí


Tráng trứng:
bước quan trọng nhất, ảnh hưởng đến mỹ thuật cũng như độ ngon của thành phẩm
dùng chảo 20-25 cm bắc chảo lên bếp chờ chảo nóng. Dầu trong chảo nóng, trút hết dầu trong chảo ra chén.

 Múc 1/6 chỗ trứng cho vô giữa chảo (lửa vừa), xoay tròncho trứng phủ đều khắp mặt chảo. Nếu muốn đường kính miếng trứng lớn hơn thì cho trứng lên thành chảo 2cm. Khi trứng khô mặt lấy trứng ra, úp mặt trứng xuống dĩa. Cần 6 miếng trứng như vậy.

IMG_0964.jpg picture by angie-rosie

Cuộn chả:
Chia giò sống ra làm 6 phần, phết 1 phần lên 1 miếng trứng đã chiên như hình 

Đặt rau củ theo thứ tự. Ở đường kính miếng trứng đặt một đường củ dền. Hai bên củ dền là đậu đũa, tiếp theo đặt tiếp hai đường carrot hai bên, bên ngoài. 

Dùng hai ngón tay cái giữ phần củ, những ngón còn lại lùa dưới miếng trứng, gấp miếng trứng lại cho hai mép trứng bằng nhau. Dùng hai sống bàn tay giữ và ép cho cuộn chả tròn lại.

IMG_0969.jpg picture by angie-rosie

IMG_0970.jpg picture by angie-rosie


IMG_0972.jpg picture by angie-rosie

(sau đó cho vào cái xửng để hấp, hấp hơn nửa tiếng, độ chừng 40 phút, lấy ta, cắt khoanh và xếp ra dĩa, trang trí hình con công, con phượng)

(đây là tác phẩm đã hoàn tất của mình, nhưng con công là nhờ bà chị tỉa giúp nha, nghiệp dư mới làm lần đầu tiên nên bà con xí xóa nha !!
)

Yêu cầu thành phẩm:

- Cuộn chả chắc, tròn trịa, rau củ không bị rớt ra ngoài. 
- màu chả tươi, màu củ dền không bị lem ra ngoài các loại củ khác.
- thơm, vừa ăn, có thể chấm xì dầu hoặc muối tiêu chanh. 
- Chả mềm, ngọt, không khô hoặc quá béo ngấy. 

-------------------------------------------

Còn đây là hình ảnh của thành phẩm. Chưa đạt yêu cầu lắm, nhìn coi coi giống miếng mì lát sắp hôn ? 



Còn con phụng (gà con) này, tạm tạm



Mặc dù trình bày còn xấu, nhưng chất lượng thì ngon, mời bà con gần xa cùng thưởng thức nha !

Thứ Tư, 4 tháng 12, 2013

EM ĐỘC THÂN - CÓ CON - VÀ QUYẾN RŨ

Không chỉ riêng các mợ, các dì hay ba mẹ tôi luôn nhìn tôi như thể tôi là đứa con gái, cháu gái tội nghiệp đáng thương. 
Mỗi lần đi xem bói, hễ nghe tôi trả lời “Em không có chồng, con em tuổi Chuột”cho câu hỏi “chồng con tuổi gì” thì các thầy tướng số đều chép miệng lắc đầu như bày tỏ sự thương cảm cho tôi.

Đôi lúc tôi rất muốn cười thật to và ôm thật chặt những người thân yêu lẫn xa lạ rồi trả lời: “Làm mẹ đơn thân có chi mà tội nghiệp!” 

Để bày tỏ quan điểm của một bà mẹ đơn thân khi tôi được trao tặng món quà là một ánh mắt thương cảm, một tiếng thở dài não ruột mà thật sự bản thân tôi và con trai không cần.


Cách đây 5 năm, tôi thật sự rơi vào khủng hoảng tinh thần khi nghĩ đến cụm từ “bà mẹ đơn thân”
Vì những áp lực của truyền thống gia đình,
Vì một cảm giác khó chịu khi công khai vấn đề hôn nhân với đồng nghiệp, khách hàng nếu lỡ may bị hỏi thăm “chồng em làm gì?”.

Tôi nhớ một thời gian dài sau khi ly hôn tôi đã phải liên tục nuốt khan một cục chi đó vô hình nhưng có vị đắng ghét và làm nghèn nghẹn cổ họng mỗi lần tôi phải nói câu: “Em đã ly hôn”.


Nhưng vào một buổi chiều sau khi cà phê với cô bạn gái đang có căng thẳng với chồng về chuyện nuôi dạy con, về việc bị ghen tuông vô lý và cả nước mắt cho người thứ ba, người thứ tư ....
thì tôi tự dưng thấy mình như một người phụ nữ được gắn nhãn hiệu “em độc thân em có con và em vô cùng quyến rũ”.


Buổi chiều đó tôi chạy xe một mình vòng quanh chợ với một cảm giác vui vui, vui không vì các cô bạn mình đang đau khổ buồn chán, vui chỉ vì thấy mình sao thảnh thơi hạnh phúc và nghĩ rằng mình đã quyết định rất đúng cho cuộc đời mình, cho con mình.


Ngày đó tôi đã tự mua tặng mình một chai vang Pháp  – để tự thưởng chính mình, để tập uống vang,
để biết cảm giác lâng lâng và quan trọng nhất là để chia tay với cảm giác khó chịu mỗi khi phải trả lời cho câu hỏi “bố cháu đâu?”.


Làm mẹ đơn thân, tôi không phải tranh luận với bất cứ ai khi chọn trường cho con.
Tôi có thể quyết định cho cháu học một ngôi trường có thương hiệu chuẩn TP chỉ vì lý do đó là ngôi trường mẫu giáo công nhưng có sân chơi sạch đẹp, có cô giáo mà tôi biết là thương trẻ và nó gần nhà mẹ tôi,

Để khi tôi bận họp không đón được con thì đã có người phụ nữ mà tôi tin tưởng hơn cả chính bản thân về kiến thức nuôi trẻ tới đón cháu.


Tôi có thể đồng ý với cô bạn thân bất cứ cuộc hẹn cà phê nào khi tôi rảnh
mà không cần hỏi ý kiến xin phép một ai đó tôi phải gọi bằng “anh” chung sống với tôi.


Tôi có thể sơn móng tay màu đỏ, nhuộm tóc màu nâu hay thậm chí vì vui bất tử,
vì buồn bất chợt mà cắt phéng mái tóc dài thướt tha của mình,
 chỉ vì muốn tìm cho mình một hình ảnh khác lạ dù là xấu lạ cũng chẳng sợ ai phiền chê trách cứ.
 Có chăng là thằng con trai bé bỏng lắc đầu ngúng nguẩy: “Con thích mẹ tóc dài”.


Nhưng cái sự dỗi hờn trẻ con đó sẽ được mẹ dạy cho bài học về mỗi người đều được phép tự do thể hiện cá tính.
 Mẹ cho phép con mặc cái áo đỏ có hình gấu Pooh mỗi lần đi chơi cùng mẹ
(khiến cho tất cả các cô bạn của mẹ tưởng mẹ keo kiệt đến mức mấy năm chỉ mua cho con mỗi một chiếc áo ấy)

Thì mẹ có quyền quyết định thể hiện sự xấu đẹp của chính mẹ.


Tôi có thể thức suốt đêm đọc cuốn sách tôi yêu thích mà không sợ làm phiền “người đàn ông” bên cạnh, sau khi trao cho người đàn ông đó một bình sữa 330 ml, để người đàn ông ấy ngủ ngoan cùng nụ cười no căng không gây phiền phức.


Tôi có thể quyết định đêm giao thừa sẽ đưa con trai về nhà ông bà ngoại cùng ngắm pháo hoa,
cùng thắp hương cúng trời đất mà không cần đắn đo giữa nhà nội, nhà ngoại, nhà mình…


Tôi có thể lang thang với con trai tại  bất cứ khi nào hai mẹ con có thời gian và cùng hứng muốn đi đâu đó lành mạnh.
Có hoa hồng thơm ngát, có trái dâu đỏ rực, có quả bơ thơm lừng mà cả hai mẹ con đều mê tít.


Và có một điều mà tôi có thể làm với sự hân hoan sung sướng, đó là nhờ việc con trai tư vấn tình yêu,
là việc có thể ngày nào đó sẽ được làm cô dâu chuẩn bị cưới, chụp hình cưới và mời ai trong ngày cưới.


Điều này có nghĩa với tôi hôn nhân sẽ luôn là một điều mơ ước của bất cứ người phụ nữ nào (điều này cũng đúng với mọi đứa trẻ).
Tôi không đứng về phía tung hô cuộc sống của bà mẹ độc thân là toàn mỹ, cuộc sống của một cô gái trẻ độc thân là đỉnh của đỉnh tự do độc lập hạnh phúc.

Tôi cho rằng không có món quà nào thượng đế trao tặng cho phụ nữ quý giá hơn là một gia đình hạnh phúc, hòa thuận, êm ấm.
Món quà đó vô giá hơn cả sắc đẹp, tiền bạc, danh tiếng và không phải phụ nữ nào cũng nhận được.

Phụ nữ đơn thân nuôi con dĩ nhiên là vất vả so với những phụ nữ có gia đình hạnh phúc.
Nhưng những bà mẹ độc thân không phải là phụ nữ bất hạnh khi họ chính là người quyết định cuộc đời chính họ

Họ biết khi buông bỏ sẽ hạnh phúc hơn nắm giữ một thứ không thuộc về họ
Họ biết đứa trẻ được nuôi dưỡng bởi một người cha thô lỗ bạo hành thì sẽ luôn bị tổn thương tinh thần,
Họ biết chấp nhận hạnh phúc một nửa hơn là bất hạnh đủ đầy.

Khi bạn gặp những phụ nữ đơn thân như thế thì hãy mỉm cười chúc mừng họ nhé,
họ đang được ở cạnh thiên thần nhỏ và họ cần bạn chia sẻ niềm hạnh phúc hơn là nhận một tiếng thở dài thương cảm.
Làm mẹ đơn thân, có chi mà tội?

Có chăng đó là tình, tình yêu thương con vô bờ bến và tình yêu mà những phụ nữ ấy trân trọng dành cho bản thân họ.


Chủ Nhật, 1 tháng 12, 2013

NGUỜI EM MUỐN YÊU

(TẬP GYM THÔI_)

Em muốn yêu một người, không cần phải đẹp, chẳng nhất thiết phải giàu, không màu mè trong ăn mặc, nhưng phải có một bờ vai vững chắc, và đủ rộng để em có thể tựa vào những khi dừng chân mỏi mệt...


Em muốn yêu một người, mạnh mẽ và quyết đoán, có tự trọng và lòng kiêu hãnh của một người đàn ông, chứ không phải nhút nhát rụt rè và yếu đuối như một thằng con nít, chỉ biết khóc lóc khi không có được quà...




Em muốn yêu một người, lắng nghe em tâm sự không chỉ bằng những cử chỉ gật đầu, mà còn phải bằng một sự đồng cảm trong tim và tốt nhất là nên thốt ra những câu khuyên bảo trong từng lời em đang nói...




Em muốn yêu một người, thấu hiểu được những ước mơ của em, và chỉ dạy cũng như nâng đỡ em bước tiếp, chứ không phải đứng ngoài cuộc và lúc nào cũng hô hào "Cố lên!"




Em muốn yêu một người, biết giấu nước mắt vào tim, biết giấu nỗi đau vào tận đáy lòng sâu thẳm, và mạnh mẽ như một người đàn ông cứng rắn, không lúc nào để cả thế giới biết sự yếu đuối của chính mình...




Em muốn yêu một người, sẽ la mắng khi em làm sai, ủng hộ khi em làm đúng, đưa ra cho em những quyết định khi em lúng túng, hoặc lưỡng lự trên bước đường mình đang đi...




Em muốn yêu một người, có ý chí cầu tiến, có khao khát đam mê, sống cống hiến và không thụ động. Có thể lập nghiệp dù chỉ từ hai bàn tay trắng, và khiến mọi người nể phục, để em tự hào khi đi bên cạnh người đó, rằng "Ừ thì anh ta không giàu, nhưng anh ấy giỏi. Và vì anh ấy ham học hỏi, nên sớm muộn gì anh ấy cũng giàu"




Em muốn yêu một người, biết hổ thẹn khi mình thua kém, biết ngẩng cao đầu hứng lấy thành công, biết học cách chấp nhận thất bại, và đứng lên làm lại cuộc đời, chứ không phải ngồi ì phó thác cho số phận...




Em muốn yêu một người, sẽ nhớ về em ngay cả khi bộn bề công việc, biết nghĩ đến em ngay cả khi em không có gì để người đó phải lo nghĩ, biết nắm tay em trong những buổi hẹn hò, và buông tay khi em tự do với bè bạn...




Em muốn yêu một người, yêu em đủ ít để giữ lại lý trí, nhưng cũng đủ nhiều để không còn có thể yêu một người nào khác...



Em muốn yêu một người, yêu em không chỉ bằng những lời nói gió thoảng, mà nên đi kèm với những hành động thiết thực từ con tim...



Anh à... Anh có thể làm một người như thế được không ?...
Cho em biết thế nào là bình yên thật sự...

Cho em hiểu cảm giác an toàn khi có anh kề bên...
Cho em một nụ cười không gượng ép...
Và... biết khóc trong sự cảm thông sâu lắng của riêng anh...
Có được không...
.......
......
.....
.... ?